江上逢許員外

明代 徐禎卿
杖策下天門,揚帆楚江水。長風吹客心,倏忽墮千里。 千里何青青,離家幾日春。忽逢天上使,雲是故鄉人。 褰帷一共笑,宛爾平生親。聞子金陵來,衣滿歷陽塵。 握手起情慰,依依多所陳。君家石橋下,與我十室鄰。 海內各分散,白頭常若新。葉散根株連,諧合固有因。 由來吾黨士,多作帝鄉臣。況爾發靈裔,吳山傳秀神。 感此不見遺,肯與凡礫倫。邂逅一草草,馳驅還苦辛。 君發李陽河,予留貴池口。脈脈兩情遙,胡寧棄我後。 昨日到同安,青山待余久。解我碧雲裘,長松掛虛牖。 雙童進草飯,遇我情彌厚。庭中好鳥聲,嚶嚶自求友。 春風吹綠楊,十日暫分手。予今發武昌,早晚下瀟湘。 仙人黃鶴樓,待子洗壺觴。君乘山公馬,訪俗過蘄陽。 還呼黃鶴仙,醉舞雙徊翔。八月涼風發,君言及豫章。 三春煙景暮,余定達吳閶。男兒衣錦貴,那不歸故鄉。 為君邀族人,出郭具壺漿。徑須愁痛飲,別後莫相忘。
zhàng xià tiān mén   yáng fān chǔ jiāng shuǐ cháng fēng chuī xīn shū   duò qiān    
qiān qīng qīng   jiā chūn féng tiān shàng shǐ yún 使   shì xiāng rén    
qiān wéi gòng xiào   wǎn ěr píng shēng qīn wén jīn líng lái   mǎn 滿 yáng chén    
shǒu qíng wèi   duō suǒ chén jūn jiā shí qiáo xià   shí shì lín    
hǎi nèi fēn sǎn   bái tóu cháng ruò xīn sàn gēn zhū lián xié   yǒu yīn    
yóu lái dǎng shì   duō zuò xiāng chén kuàng ěr líng   shān chuán xiù shén    
gǎn jiàn   kěn fán lún xiè hòu cǎo cǎo chí   hái xīn    
jūn yáng   liú guì chí kǒu liǎng qíng yáo   níng hòu    
zuó dào tóng ān   qīng shān dài jiǔ jiě yún qiú cháng   sōng guà yǒu    
shuāng tóng jìn cǎo fàn   qíng hòu tíng zhōng hǎo niǎo shēng yīng   yīng qiú yǒu    
chūn fēng chuī yáng   shí zàn fēn shǒu jīn chāng zǎo   wǎn xià xiāo xiāng    
xiān rén huáng lóu   dài zi shāng jūn chéng shān gōng fǎng   guò yáng    
hái huáng xiān   zuì shuāng huái xiáng yuè liáng fēng jūn   yán zhāng    
sān chūn yān jǐng   dìng chāng nán ér jǐn guì   guī xiāng    
wèi jūn yāo rén   chū guō jiāng 漿 jìng chóu tòng yǐn bié   hòu xiāng wàng