江上風

唐代 皎然
江風西復東,飄暴忽何窮。初生虛無際,稍起蕩漾中。 應吹夏口檣竿折,定蹙湓城浪花咽。今朝莫怪沙岸明, 昨夜聲狂捲成雪。
jiāng fēng 西 dōng   piāo bào qióng chū shēng   shāo dàng yàng zhōng
yīng chuī xià kǒu qiáng gān 竿 zhé   dìng pén chéng làng huā yàn jīn zhāo guài shā àn míng  
zuó shēng kuáng juǎn chéng xuě