江上
清秋不可奈,先自懶登樓。
一雁叫寒水,數峰生遠愁。
乾坤消劍氣,江海笑詩流。
不解人間事,眠鷗儘自由。
qīng
清
qiū
秋
bù
不
kě
可
nài
奈
,
xiān
先
zì
自
lǎn
懶
dēng
登
lóu
樓
。
yī
一
yàn
雁
jiào
叫
hán
寒
shuǐ
水
,
shù
數
fēng
峰
shēng
生
yuǎn
遠
chóu
愁
。
qián
乾
kūn
坤
xiāo
消
jiàn
劍
qì
氣
,
jiāng
江
hǎi
海
xiào
笑
shī
詩
liú
流
。
bù
不
jiě
解
rén
人
jiān
間
shì
事
,
mián
眠
ōu
鷗
jǐn
盡
zì
自
yóu
由
。