江上

宋代 戴復古
江上維舟穩,人間行路難。 數朝花雨細,一夜社風寒。 燕語能留客,蛙鳴豈為官。 苦吟成底事,贏得瘦團欒。
jiāng shàng wéi zhōu wěn   rén jiān xíng nán
shù cháo huā   shè fēng hán
yàn néng liú   míng wèi guān
yín chéng shì   yíng de shòu tuán luán