將去曹南連得江晁書因嘆存沒諸友遂成長韻

宋代 呂本中
西風脫殘暑,我病不自聊。吏舍少還往,亦復長蓬蒿。 欣然脫帽去,念此非一朝。陽翟未遽往,寧陵虛見招。 初無食息地,未免柴水勞。故人數遺書,尚有江與晁。 窮途感節義,俗耳受風騷。向來相知人,昔盛今寂寥。 落日送汪謝,荒小留老饒。關侯最傑立,亦以膏自燒。 後生有向子,更盡兒女嬌。出門天奪之,不令上雲霄。 坐看朋友淚,未減春秋褒。怪我但羸疾,誤蒙風雨搖。 日月費奔走,文章勤琢雕。會須領妻子,更欲投吾曹。 耆舊喚歸隱,諸公憐久要。出同赴雞黍,歸但守簞瓢。 相將訪雲山,所至雜漁樵。還當古渡口,臥聽西江潮。
西 fēng tuō cán shǔ   bìng liáo shè shǎo hái wǎng   zhǎng péng hāo    
xīn rán tuō mào   niàn fēi zhāo yáng wèi wǎng níng   líng jiàn zhāo    
chū shí   wèi miǎn chái shuǐ láo rén shù shū shàng   yǒu jiāng cháo    
qióng gǎn jié   ěr shòu fēng sāo xiàng lái xiāng zhī rén   shèng jīn liáo    
luò sòng wāng xiè   huāng xiǎo liú lǎo ráo guān hòu zuì jié   gāo shāo    
hòu shēng yǒu xiàng zi   gèng jǐn ér jiāo chū mén tiān duó zhī   lìng shàng yún xiāo    
zuò kàn péng you lèi   wèi jiǎn chūn qiū bāo guài dàn léi   méng fēng yáo    
yuè fèi bēn zǒu   wén zhāng qín zhuó diāo huì lǐng gèng   tóu cáo    
jiù huàn guī yǐn   zhū gōng lián jiǔ yào chū tóng shǔ guī   dàn shǒu dān piáo    
xiāng jiāng fǎng yún shān   suǒ zhì qiáo hái dāng kǒu   tīng jiāng 西 cháo