姜女祠和壁間韻
嵯峨片石對秦城,千古存亡動遠情。過客謾深姜女恨,芳名翻幸祖龍成。
山雄絕塞當祠落,海捲洪濤到岸平。瞻罷出門頻嘆息,貞魂縹緲望中生。
cuó
嵯
é
峨
piàn
片
shí
石
duì
對
qín
秦
chéng
城
,
qiān
千
gǔ
古
cún
存
wáng
亡
dòng
動
yuǎn
遠
qíng
情
guò
。
kè
過
mán
客
shēn
謾
jiāng
深
nǚ
姜
hèn
女
fāng
恨
,
míng
芳
fān
名
xìng
翻
zǔ
幸
lóng
祖
chéng
龍
成
。
shān
山
xióng
雄
jué
絕
sāi
塞
dāng
當
cí
祠
luò
落
,
hǎi
海
juǎn
捲
hóng
洪
tāo
濤
dào
到
àn
岸
píng
平
zhān
。
bà
瞻
chū
罷
mén
出
pín
門
tàn
頻
xī
嘆
zhēn
息
,
hún
貞
piāo
魂
miǎo
縹
wàng
緲
zhōng
望
shēng
中
生
。