江南春 和倪元鎮

明代 俞彥
夢破金雞辭玉筍。門外雀羅看欲靜。高樓初旭野銷煙,遠樹依微過人影。 柳顰桃笑怯春冷。梧陰未覆牆東井。肩車便軟羃羅巾。 陌頭飛絲香惹塵。兔何忙,烏太急。小院迴廊月痕濕。 黃昏夜闌次將及。銀笙不溫鈿花碧。我有所思隔都邑。 臨風斯須為誰立。蓬山只似海上萍。劉郎遺恨空征營。
mèng jīn sǔn mén wài què luó kàn jìng gāo lóu chū xiāo yān   yuǎn shù wēi guò rén yǐng
liǔ pín táo xiào qiè chūn lěng yīn wèi qiáng dōng jǐng jiān chē biàn 便 ruǎn luó jīn
tóu fēi xiāng chén máng   tài xiǎo yuàn huí láng yuè hén shī
huáng hūn lán jiāng yín shēng wēn diàn huā yǒu suǒ
lín fēng wèi shuí péng shān zhǐ shì hǎi shàng píng liú láng hèn kōng zhēng yíng