江路聞松風

宋代 趙文
雪裡雲山玉作屏,松風入耳細泠泠。 朝來醉著江亭酒,卻被髯龍喚得醒。
xuě yún shān zuò píng   sōng fēng ěr líng líng  
zhāo lái zuì zhù jiāng tíng jiǔ   què bèi rán lóng huàn xǐng