江柳

唐代 薛能
條綠似垂纓,離筵日照輕。向人雖有態,傷我為無情。 橋遠孤臨水,牆低半出營。天津曾此見,亦是愴行行。
tiáo shì chuí yīng   yán zhào qīng xiàng rén suī yǒu tài   shāng wèi qíng
qiáo yuǎn lín shuǐ   qiáng bàn chū yíng tiān jīn céng jiàn   shì chuàng xíng xíng