江口阻風寄琅山衷老

宋代 姜特立
人間有淨境,咫尺不易通。 今朝解塵縛,始到天人宮。 疊嶂擁崔嵬,夏木郁青蔥。 白鳥巢半山,掩映畫圖中。 高低辟窗牖,綠陰翳芳叢。 境寂意自佳,坐久心爾空。 更茲主人賢,晤語禪味融。 歸途若有得,便欲起樊籠。 奈此塵緣深,蹤跡如驚鴻。 驅車出蘭若,俯首坐疏篷。 連日滯江干,風雨渺冥濛。 緬懷支道林,此會何時逢。
rén jiān yǒu jìng jìng   zhǐ chǐ tōng  
jīn zhāo jiě chén   shǐ dào tiān rén gōng  
dié zhàng yōng cuī wéi   xià qīng cōng  
bái niǎo cháo bàn shān   yǎn yìng huà zhōng  
gāo chuāng yǒu   yīn fāng cóng  
jìng jiā   zuò jiǔ xīn ěr kōng  
gèng zhǔ rén xián   chán wèi róng  
guī ruò yǒu de   biàn 便 fán lóng  
nài chén yuán shēn   zōng jīng hóng  
chē chū lán   shǒu zuò shū péng  
lián zhì jiāng gān   fēng miǎo míng méng  
miǎn huái zhī dào lín   huì shí féng