將歸二首

宋代 蘇轍
久客初何事,言歸似有名。 騰騰且隨俗,落落竟無成。 病苦醫猶厭,囊空身自輕。 家人驚別後,無限白鬚生。
jiǔ chū shì   yán guī shì yǒu míng  
téng téng qiě suí   luò luò jìng chéng  
bìng yóu yàn   náng kōng shēn qīng  
jiā rén jīng bié hòu   xiàn bái shēng