江城子

近現代 顧敏燕
滿城霜色遠山閒,卻曾經,幾番寒。坐晚楓林,人影兩孤單。 樓外重樓燈火爛,誰又把,冷紅憐。 夢中清夢醒時殘,月行來,缺還圓。葉落聽秋,萬籟靜無言。 緩踏秋香吟水畔,心似海,自悠然。
mǎn 滿 chéng shuāng yuǎn shān xián   què céng jīng   fān hán zuò wǎn fēng lín   rén yǐng liǎng dān
lóu wài zhòng lóu dēng huǒ làn   shuí yòu   lěng hóng lián
mèng zhōng qīng mèng xǐng shí cán   yuè xíng lái   quē hái yuán luò tīng qiū   wàn lài jìng yán
huǎn qiū xiāng yín shuǐ pàn   xīn shì hǎi   yōu rán