江城子

宋代 曹良史
夜香燒了夜寒生。掩銀屏。理銀箏。一曲春風,都是斷腸聲。杜宇欲啼楊柳外,愁似海,思如雲。 背燈暗卸乳鵝裙。酒初酲。夢初醒。蘭炷香篝,誰為暖羅衾。二十四簾人悄悄,花影碎,月痕深。
xiāng shāo le hán shēng yǎn yín píng yín zhēng chūn fēng   dōu shì duàn cháng shēng yáng liǔ wài   chóu shì hǎi   yún
bèi dēng àn xiè é qún jiǔ chū chéng mèng chū xǐng lán zhù xiāng gōu   shuí wèi nuǎn luó qīn èr shí lián rén qiāo qiāo   huā yǐng suì   yuè hén shēn