江城子

宋代 沈與求
亦次韻和呈,因以自見窮寂之態 華燈高宴水精宮。浪花中。意無窮。十載江湖,重綰漢符銅。應有青藜存往事,人縹緲,佩丁東。 臥聽蕭寺響疏鍾。渡溪風。轉空濛。月上孤窗,鄰唱有漁翁。追念使君清坐久,歌一發,恨千里。
yùn chéng   yīn xiàn qióng zhī tài
huá dēng gāo yàn shuǐ jīng gōng làng huā zhōng qióng shí zài jiāng   zhòng wǎn hàn tóng yīng yǒu qīng cún wǎng shì   rén piāo miǎo   pèi dīng dōng
tīng xiāo xiǎng shū zhōng fēng zhuǎn kōng méng yuè shàng chuāng   lín chàng yǒu wēng zhuī niàn shǐ 使 jūn qīng zuò jiǔ     hèn qiān