江城與秋岩同賦

宋代 董嗣杲
江柳青青暗古津,悲歌不獨是商人。 愁生獨醉重關晚,夢破相思故國春。 聲跡衰遲難應世,山林枯朽易全身。 歸期渺邈徒懷想,怨鳥花梢叫月頻。
jiāng liǔ qīng qīng àn jīn   bēi shì shāng rén  
chóu shēng zuì zhòng guān wǎn   mèng xiàng guó chūn  
shēng shuāi chí nán yìng shì   shān lín xiǔ quán shēn  
guī miǎo miǎo huái xiǎng   yuàn niǎo huā shāo jiào yuè pín