簡沖牆庵中故人

宋代 曹勛
寄跡臨安久,思歸夕夢頻。 愁多難強醉,病苦故禁人。 夜短無清夢,年高嘆幻身。 出中有道伴,雲壑擅余春。
lín ān jiǔ   guī mèng pín
chóu duō nàn qiáng zuì   bìng jìn rén
duǎn qīng mèng   nián gāo tàn huàn shēn
chū zhōng yǒu dào bàn   yún shàn chūn