煎茶

宋代 丁謂
開緘試雨前,須汲遠山泉。 自繞風爐立,誰聽石碾眠。 輕微緣入麝,猛沸卻如蟬。 羅細烹還好,鐺新味更全。 花隨僧箸破,雲逐客甌圓。 痛惜藏書篋,堅留待雪天。 睡醒思滿啜,吟困憶重煎。 祇此消塵慮,何須作酒仙。
kāi jiān shì qián   yuǎn shān quán  
rào fēng   shuí tīng shí niǎn mián  
qīng wēi yuán shè   měng fèi què chán  
luó pēng hái hǎo   dāng xīn wèi gèng quán  
huā suí sēng zhù   yún zhú ōu yuán  
tòng cáng shū qiè   jiān liú dài xuě tiān  
shuì xǐng mǎn 滿 chuài   yín kùn zhòng jiān  
xiāo chén   zuò jiǔ xiān