甲辰中秋無月十七夜獨皦然達旦

宋代 陸游
老覺人間無一欣,窮閻掃軌謝紛紛。 已憑白露洗明月,更遣清風收亂雲。 棲鵲揀枝寒未穩,斷鴻呼伴遠猶聞。 病羸慵踏梧桐影,倚柱長吟夜向分。
lǎo jué rén jiān xīn   qióng yán sǎo guǐ xiè fēn fēn
píng bái míng yuè   gèng qiǎn qīng fēng shōu luàn yún
què jiǎn zhī hán wèi wěn   duàn hóng bàn yuǎn yóu wén
bìng léi yōng tóng yǐng   zhù cháng yín xiàng fēn