甲辰歲以詩一編進孝宗聖語且許其清新驟蒙擢

宋代 姜特立
襄陽孟浩然,床下謁至尊。 一語不合意,放還歸里門。 我詩雖不工,騎馬入帝閽。 飽暖自茲始,永懷明主恩。
xiāng yáng mèng hào rán   chuáng xià zhì zūn  
  fàng hái guī mén  
shī suī gōng   hūn  
bǎo nuǎn shǐ   yǒng huái míng zhǔ ēn