甲辰除夜吟

宋代 范成大
一年三百六十日,日日三椽臥衰疾。 旁人揶揄還嘆咨,問我如何度四時? 我言平生老行李,蓐食趁程中夜起。 當時想像閉門閒,弱水迢迢三萬里。 如今因病得疏慵,腳底關山如夢中。 重簾復幕白晝靜,戶外車馬從西東。 若問四時何以度?念定更無新與故。 瓶花開落紀春冬,窗紙昏明認朝暮。 行年六十是明朝,不暇自憐聊自嘲。 婪尾三杯餳一楪,從今身健齒牙牢。
nián sān bǎi liù shí   sān chuán shuāi
páng rén hái tàn   wèn shí  
yán píng shēng lǎo xíng   shí chèn chéng zhōng
dāng shí xiǎng xiàng mén xián   ruò shuǐ tiáo tiáo sān wàn
jīn yīn bìng shū yōng   jiǎo guān shān mèng zhōng
zhòng lián bái zhòu jìng   wài chē cóng 西 dōng
ruò wèn shí   niàn dìng gēng xīn
píng huā kāi luò chūn dōng   chuāng zhǐ hūn míng rèn zhāo
xíng nián liù shí shì míng cháo   xiá lián liáo cháo
lán wěi sān bēi táng   cóng jīn shēn jiàn chǐ láo