唐代 杜甫
永與清溪別,蒙將玉饌俱。無才逐仙隱,不敢恨庖廚。 亂世輕全物,微聲及禍樞。衣冠兼盜賊,饕餮用斯須。
yǒng qīng bié   méng jiāng zhuàn cái zhú xiān yǐn   gǎn hèn páo chú
luàn shì qīng quán   wēi shēng huò shū guān jiān dào zéi   tāo tiè yòng