虎長老修雙峰

宋代 葉適
九州大麓標山經,早與天地同垂名。 雁盪初傳晚唐世,掩抑眾岳夸神靈。 豈非龍伯所播遷,海水枯竭久乃成。 窮皺石怪呈萬巧,宛取物似羅千形。 陰湫陽嶺何恍惚,紫光碧焰長磨縈。 夜隨王喬玉簫發,曉答矩那金磬清。 聞者未到意已傾,往往夢想驅風霆。 胡僧猶嫌憩寂寞,便房曲檻頻招迎。 強扶墜閣接雲漢,卻補壞壁回丹青。 來車去馬謾孔總,亭主自住誰為情。
jiǔ zhōu biāo shān jīng   zǎo tiān tóng chuí míng  
yàn dàng chū chuán wǎn táng shì   yǎn zhòng yuè kuā shén líng  
fēi lóng suǒ qiān   hǎi shuǐ jié jiǔ nǎi chéng  
qióng zhòu shí guài chéng wàn qiǎo   wǎn shì luó qiān xíng  
yīn jiǎo yáng lǐng huǎng   guāng yàn zhǎng yíng  
suí wáng qiáo xiāo   xiǎo jīn qìng qīng  
wén zhě wèi dào qīng   wǎng wǎng mèng xiǎng fēng tíng  
sēng yóu xián   biàn 便 fáng kǎn pín zhāo yíng  
qiáng zhuì jiē yún hàn   què huài huí dān qīng  
lái chē mán kǒng zǒng   tíng zhǔ zhù shuí wéi qíng