虎溪竹

清代 成鷲
德雲住山不住水,孤峰絕頂無生理。華亭住水不住山,扁舟覆沒波濤閒。 東林老僧兩不爾,半水半山半城市。茅堂背郭池水邊,水清水濁皆栽蓮。 蓮高出泥能幾許,梁鶖林鶴交相覷。主人避客如避仇,移居更卜溪水頭。 溪水泠泠溪樹古,樹下兩翁相對語。曰公乃是東林禪,適來適去非偶然。 此溪舊名虎溪水,西去東林二三里。昨日遠公今又來,溪山還爾真奇哉。 老僧大笑謝不敏,口雖不言心蠢蠢。痴心痴想難告人,從秋至臘今又春。 春來幾日風景好,舊路重尋難草草。良時正值朋侶佳,蹇驢出郭多同儕。 繆生楊生與鄭子,勝游厭走紅塵里。相呼相喚東復東,隔溪流水桃花紅。 溯洄直到曾游處,三瞻四顧不忍去。商量勸我受清福,把茅蓋頭萬事足。 萬事足,勿復雲,釣魚老翁聾亦聞。歸來坐到東林月,四壁無人為君說。
yún zhù shān zhù shuǐ   fēng jué dǐng shēng huá tíng zhù shuǐ zhù shān piān   zhōu tāo xián    
dōng lín lǎo sēng liǎng ěr   bàn shuǐ bàn shān bàn chéng shì máo táng bèi guō chí shuǐ biān shuǐ   qīng shuǐ zhuó jiē zāi lián    
lián gāo chū néng   liáng qiū lín jiāo xiāng zhǔ rén chóu   gèng bo shuǐ tóu    
shuǐ líng líng shù   shù xià liǎng wēng xiāng duì yuē gōng nǎi shì dōng lín chán shì   lái shì fēi ǒu rán    
jiù míng shuǐ   西 dōng lín èr sān zuó yuǎn gōng jīn yòu lái   shān hái ěr zhēn zāi    
lǎo sēng xiào xiè mǐn   kǒu suī yán xīn chǔn chǔn chī xīn chī xiǎng nán gào rén cóng   qiū zhì jīn yòu chūn    
chūn lái fēng jǐng hǎo   jiù zhòng xún nán cǎo cǎo liáng shí zhèng zhí péng jiā jiǎn   chū guō duō tóng chái    
móu shēng yáng shēng zhèng zi   shèng yóu yàn zǒu hóng chén xiāng xiāng huàn dōng dōng   liú shuǐ táo huā hóng    
huí zhí dào céng yóu chù   sān zhān rěn shāng liáng quàn shòu qīng   máo gài tóu wàn shì    
wàn shì   yún   diào lǎo wēng lóng wén guī lái zuò dào dōng lín yuè   rén wéi jūn shuō