滸西喜明叔孟獨二君子至作

明代 康海
我本支謾人,嘯歌滸西曲。心喜談道術,性憎傍塵俗。 二君英俊才,世事豈拘束。同游終南山,文采奪人目。 數日返墟里,此意常在腹。因念蘇與黃,聲臭一何屬。 我有輞川吟,鄙近不可讀。請君勉和之,永為此行馥。
běn zhī mán rén   xiào 西 xīn tán dào shù xìng   zēng bàng chén    
èr jūn yīng jùn cái   shì shì shù tóng yóu zhōng nán shān wén   cǎi duó rén    
shù fǎn   cháng zài yīn niàn huáng shēng   chòu shǔ    
yǒu wǎng chuān yín   jìn qǐng jūn miǎn zhī yǒng   wèi xíng