胡完夫母周夫人輓詞

宋代 蘇軾
柏舟高節冠鄉鄰,絳帳清風聳搢紳。 豈似凡人但慈母,能令孝子作忠臣。 當年織屨隨方進,晚節稱觴見伯仁。 回首悲涼便陳跡,凱風吹盡棘成薪。
bǎi zhōu gāo jié guān xiāng lín   jiàng zhàng qīng fēng sǒng jìn shēn
shì fán rén dàn   néng lìng xiào zuò zhōng chén
dāng nián zhī suí fāng jìn   wǎn jié chēng shāng jiàn rén
huí shǒu bēi liáng biàn 便 chén   kǎi fēng chuī jǐn chéng xīn