湖亭晚望殘水

唐代 白居易
湖上秋泬寥,湖邊晚蕭瑟。登亭望湖水,水縮湖底出。 清渟得早霜,明滅浮殘日。流注隨地勢,窪坳無定質。 泓澄白龍臥,宛轉青蛇屈。破鏡折劍頭,光芒又非一。 久為山水客,見盡幽奇物。及來湖亭望,此狀難談悉。 乃知天地間,勝事殊未畢。
shàng qiū jué liáo   biān wǎn xiāo dēng tíng wàng shuǐ   shuǐ suō chū
qīng tíng zǎo shuāng   míng miè cán liú zhù suí shì   ào dìng zhì
hóng chéng bái lóng   wǎn zhuǎn qīng shé jìng zhé jiàn tóu   guāng máng yòu fēi
jiǔ wéi shān shuǐ   jiàn jǐn yōu lái tíng wàng   zhuàng nán tán
nǎi zhī tiān jiān   shèng shì shū wèi