湖山遣興

宋代 吳芾
我在小西湖,浩渺仍清曠。 大旱未嘗枯,久雨亦不漲。 灌溉數千頃,無欠亦無長。 中有十里荷,花開密相傍。 疑若水仙遊,波間張供帳。 既列萬紅妝,復陳千彩仗。 風細月明時,天香互飄蕩。 縱有老畫師,丹青難仿像。 我心如死灰,萬事俱廢忘。 獨於此留情,曾不忘一餉。 日日繞岸行,踏破屐幾緉。 無以寄幽懷,誅茅聊小創。 開窗面湖光,納此無盡藏。 冀得日臨賦,少效陶元亮。 用以償素心,庶不孤雅尚。 每自謂生前,足可供酬唱。 偶未脫世緣,一出成牽強。 紅塵四十年,白髮三千丈。 勞心復勞心,時時嬰拙恙。 夢寢到湖邊,恨無縮地杖。 迨今始歸休,掛冠老湖上。 坐看水中天,依然涵萬象。 近樹與遠山,倒引還彌望。 驚湍瀉兩閘,飛瀑來千嶂。 沙頭鷗鷺集,水面龜魚漾。 似認舊主人,有意來相向。 時方夏初臨,雨霽天風颺。 日影烘微雲,水紋生細浪。 徘徊至夕陽,迤邐扁舟放。 恍覺此身輕,有如在崑閬。 我病雖不飲,亦為傾家釀。 酒酣逸興來,懷抱益舒暢。 嗟我本寒儒,百種無一樣。 晚有田與園,所得已過當。 今更享此湖,重慚逾分量。 是豈人之力,無乃天所貺。 惟是頑鈍姿,年衰多俗狀。 塵痕滿衣襟,攬鏡空感愴。 要當盡洗濯,見我本來相。 心跡喜雙清,從人詫官況。
zài xiǎo 西   hào miǎo réng qīng kuàng  
hàn wèi cháng   jiǔ zhǎng  
guàn gài shù qiān qǐng   qiàn zhǎng  
zhōng yǒu shí   huā kāi xiāng bàng  
ruò shuǐ xiān yóu   jiān zhāng gòng zhàng  
liè wàn hóng zhuāng   chén qiān cǎi zhàng  
fēng yuè míng shí   tiān xiāng piāo dàng  
zòng yǒu lǎo huà shī   dān qīng nán fǎng 仿 xiàng  
xīn huī   wàn shì fèi wàng  
liú qíng   céng wàng xiǎng  
rào àn xíng   liǎng  
yōu huái   zhū máo liáo xiǎo chuàng  
kāi chuāng miàn guāng   jìn cáng  
lín   shǎo xiào táo yuán liàng  
yòng cháng xīn   shù shàng  
měi wèi shēng qián   gōng chóu chàng  
ǒu wèi tuō shì yuán   chū chéng qiān qiǎng  
hóng chén shí nián   bái sān qiān zhàng  
láo xīn láo xīn   shí shí yīng zhuō yàng  
mèng qǐn dào biān   hèn suō zhàng  
dài jīn shǐ guī xiū   guà guān lǎo shàng  
zuò kàn shuǐ zhōng tiān   rán hán wàn xiàng  
jìn shù yuǎn shān   dào yǐn hái wàng  
jīng tuān xiè liǎng zhá   fēi lái qiān zhàng  
shā tóu ōu   shuǐ miàn guī yàng  
shì rèn jiù zhǔ rén   yǒu lái xiāng xiàng  
shí fāng xià chū lín   tiān fēng yáng  
yǐng hōng wēi yún   shuǐ wén shēng làng  
pái huái zhì yáng   piān zhōu fàng  
huǎng jué shēn qīng   yǒu zài kūn láng  
bìng suī yǐn   wèi qīng jiā niàng  
jiǔ hān xìng lái   huái bào shū chàng  
jiē běn hán   bǎi zhǒng yàng  
wǎn yǒu tián yuán   suǒ de guò dāng  
jīn gèng xiǎng   zhòng cán fèn liàng  
shì rén zhī   nǎi tiān suǒ kuàng  
wéi shì wán dùn 姿   nián shuāi duō zhuàng  
chén hén mǎn 滿 jīn   lǎn jìng kōng gǎn chuàng  
yào dāng jǐn zhuó   jiàn běn lái xiāng  
xīn shuāng qīng   cóng rén chà guān kuàng