湖上分韻得香字

魏晉 張輿
晴麓雲橫萬里長,出門步步是春光。 近湖酒閣多紅杏,隔岸漁家盡綠楊。 簫鼓聲寒心自醉,綺羅魂冷骨猶香。 漫遊不是矜年少,嬴得閒情似洛陽。
qíng yún héng wàn zhǎng   chū mén shì chūn guāng  
jìn jiǔ duō hóng xìng   àn jiā jǐn yáng  
xiāo shēng hán xīn zuì   luó hún lěng yóu xiāng  
màn yóu shì jīn nián shào   yíng de xián qíng shì luò yáng