虎丘

宋代 孫覿
夢裡清游一瞬間,苔留屐齒尚班班。千章古木禿如赭,百尺老蛟寒更跧。 徑欲乘桴蹈東海,那能拄笏望西山。人間俯仰成今古,青冢累累鶴未還。
mèng qīng yóu shùn jiān   tái liú chǐ shàng bān bān qiān zhāng 禿 zhě   bǎi chǐ lǎo jiāo hán gēng quán
jìng chéng dǎo dōng hǎi   néng zhǔ wàng 西 shān rén jiān yǎng chéng jīn   qīng zhǒng lěi lěi wèi hái