虎丘

宋代 丁謂
久塵黃閣侍威顏,忽擁高牙出帝關。 玉佩乍辭文石陛,錦衣重到虎丘山。 仙飈時傍潺湲起,珍羽多從杳靄還。 官大寵深難得暇,林泉懷舊是偷閒。
jiǔ chén huáng shì wēi yán   yōng gāo chū guān  
pèi zhà wén shí   jǐn zhòng dào qiū shān  
xiān biāo shí bàng chán yuán   zhēn duō cóng yǎo ǎi hái  
guān chǒng shēn nán de xiá   lín quán huái jiù shì tōu xián