活死人窩,為番陽胡道玄賦

宋代 鄭元祐
我嘗夢登天,身乘帝青雲。下視六合大,死人何紛紛! 屍行鬼走不知丑,天跳鬼踔無由分。首戴髑髏蒿兩目,腸懸題湊空孤墳。 自謂策神智,可以干明君。自謂雕纂組,可以成華文。 自謂昭旗常,可以銘前勛。形如枯株心強活,氣如濕灰耳強聞。 哀哉腥腐窟,何以能超群?天孫為余言,此皆不足雲。 累累白骨成飛塵,安知中有不死人?眉厖喉結目如電,揮呵風雨走百神。 塌額玉陛下,自稱小兆臣。臣之形骸與眾等,久斷葷血腐肉皴。 言臣不死誠謬妄,固有不死丹元君。丹元君,在何處,泥丸真人且延駐。 一曲鸞笙五百年,死人窩裡翻身去。
cháng mèng dēng tiān   shēn chéng qīng yún xià shì liù   rén fēn fēn  
shī xíng guǐ zǒu zhī chǒu   tiān tiào guǐ chuō yóu fēn shǒu dài lóu hāo liǎng   cháng xuán còu kōng fén
wèi shén zhì   gàn míng jūn wèi diāo zuǎn   chéng huá wén
wèi zhāo cháng   míng qián xūn xíng zhū xīn qiáng huó   shī huī ěr qiáng wén
āi zāi xīng   néng chāo qún   tiān sūn wèi yán   jiē yún
lěi lěi bái chéng fēi chén   ān zhī zhōng yǒu rén   méi páng hóu jié diàn   huī fēng zǒu bǎi shén
é xià   chēng xiǎo zhào chén chén zhī xíng hái zhòng děng   jiǔ duàn hūn xuè ròu cūn
yán chén chéng miù wàng   yǒu dān yuán jūn dān yuán jūn   zài chǔ   wán zhēn rén qiě yán zhù
luán shēng bǎi nián   rén fān shēn