火後寄詮老

宋代 木待問
攙槍墮九霄,列缺亂阡陌。西城若黔廬,東墟已堆甓。 幽棲僅容膝,隱市意自適。天公不我相,同此編戶厄。 平生一丘壑,未信天地窄。終焉感窮途,萬慮集中夕。 載觀宇宙內,在在等公宅。鄙夫六尺軀,俯仰嘆逼仄。 炙手事當路,快意已爛額。野子今兀然,乘除付陳跡。 此身亦何有,而復身外惑。相逢肯分山,試面九年壁。
chān qiāng duò jiǔ xiāo   liè quē luàn qiān chéng 西 ruò qián dōng   duī    
yōu jǐn róng   yǐn shì shì tiān gōng xiāng tóng   biān è    
píng shēng qiū   wèi xìn tiān zhǎi zhōng yān gǎn qióng wàn   zhōng    
zài guān zhòu nèi   zài zài děng gōng zhái liù chǐ   yǎng tàn    
zhì shǒu shì dāng   kuài làn é zi jīn rán chéng   chú chén    
shēn yǒu   ér shēn wài huò xiāng féng kěn fēn shān shì   miàn jiǔ nián