胡笳曲

唐代 王貞白
隴底悲笳引,隴頭鳴北風。一輪霜月落,萬里塞天空。 戍卒淚應盡,胡兒哭未終。爭教班定遠,不念玉關中。
lǒng bēi jiā yǐn   lǒng tóu míng běi fēng lún shuāng yuè luò   wàn sāi tiān kōng
shù lèi yīng jǐn   ér wèi zhōng zhēng jiào bān dìng yuǎn   niàn guān zhōng