回雁峰

宋代 孫覿
三年踐蛇虺,一命抵豺虎。悠悠故園心,萬里崖嶠阻。 祝融方司南,巨岳鎮全楚。滄波噴石壁,白日灑飛雨。 寥寥蒼梧帝,髯斷泣二女。斕斑竹上淚,濺血今如許。 沈文吊湘纍,魚葬得死所。寂寞千載魂,故物但角黍。 吾生將安歸,隨此瘴江浦。逐臣正南遊,倦鳥已北翥。 放身秋崖上,萬壑赴一睹。干戈浩茫茫,安得兩翅羽。
sān nián jiàn shé huī   mìng chái yōu yōu yuán xīn wàn   qiáo    
zhù róng fāng nán   yuè zhèn quán chǔ cāng pēn shí bái   fēi    
liáo liáo cāng   rán duàn èr lán bān zhú shàng lèi jiàn   xuè jīn    
shěn wén diào xiāng lèi   zàng de suǒ qiān zǎi hún   dàn jiǎo shǔ    
shēng jiāng ān guī   suí zhàng jiāng zhú chén zhèng nán yóu juàn   niǎo běi zhù    
fàng shēn qiū shàng   wàn gān hào máng máng ān   liǎng chì