會宿再送子野

宋代 趙師秀
又承出郭到貧家,一度分攜鬢易華。 自說印書春可寄,獨慚闕酒夜難賒。 眠遲古鼎銷殘火,吟苦寒缸落細花。 羸病不能親送別,夢魂先立渡頭沙。
yòu chéng chū guō dào pín jiā   fēn xié bìn huá
shuō yìn shū chūn   cán quē jiǔ nán shē
mián chí dǐng xiāo cán huǒ   yín hán gāng luò huā
léi bìng néng qīn sòng bié   mèng hún xiān tóu shā