惠墨

宋代 鄭清之
老龍臥蒼海,千年抱明珠。 神禹決淮泗,偃蹇不受驅。 怒走崧岱頂,風雨撼八區。 亭亭立天柱,化作青松株。 蟠根蟄九地,融液如流酥。 嶙峋脫支節,幽人拾肌膚。 虹光夜穿屋,盎突明膏腴。 芳薰漸凝漬,玄霜出冰壺, 糅以丹鳳髓,摹以青龜趺。 搗以明月兔,曝之暘谷烏。 或潤似玉玦,或堅如金觚。 六丁下取將,香藹流清都。 絳闕注仙籍,白日飛凡夫。 借問何神靈,黑質分龍軀。 干將昨已至,莫耶復來趨。 二龍適吻合,變化尤其殊。 君看一滴水,雙雙躍天衢。
lǎo lóng cāng hǎi   qiān nián bào míng zhū  
shén jué huái   yǎn jiǎn shòu  
zǒu sōng dài dǐng   fēng hàn  
tíng tíng tiān zhù   huà zuò qīng sōng zhū  
pán gēn zhé jiǔ   róng liú  
lín xún tuō zhī jié   yōu rén shí  
hóng guāng chuān 穿   àng míng gāo  
fāng xūn jiàn níng   xuán shuāng chū bīng  
róu dān fèng suǐ   qīng guī  
dǎo míng yuè   zhī yáng  
huò rùn shì jué   huò jiān jīn  
liù dīng xià jiāng   xiāng ǎi liú qīng dōu  
jiàng quē zhù xiān   bái fēi fán  
jiè wèn shén líng   hēi zhì fēn lóng  
gàn jiàng zuó zhì   lái  
èr lóng shì wěn   biàn huà yóu shū  
jūn kàn shuǐ   shuāng shuāng yuè tiān