慧林中禪師真贊

宋代 黃庭堅
廓然豁爾,師不自知。 工何能寫,晬然衎爾。 工以為真,師不謂之假。 金然玉爾,物自賓之。 木然石爾,孰能親之。 維丹青不能新之,其孰能陳之。
kuò rán huō ěr   shī zhī
gōng néng xiě   zuì rán kàn ěr
gōng wéi zhēn   shī wèi zhī jiǎ
jīn rán ěr   bīn zhī
rán shí ěr   shú néng qīn zhī
wéi dān qīng néng xīn zhī   shú néng chén zhī