蕙蘭芳引 秋思

宋代 張玉娘
星轉曉天,戍樓聽、單于吹徹。擁翠被香殘,霜杵尚喧落月。楚江夢斷,但帳底、暗流清血。看臂銷金釧,一寸眉交千結。雨阻銀屏,風傳錦字,怎生休歇。未應輕散,磨寶簪將折。玉京縹緲,雁魚耗絕。愁未休、
xīng zhuǎn xiǎo tiān   shù lóu tīng chán chuī chè yōng cuì bèi xiāng cán   shuāng chǔ shàng xuān luò yuè chǔ jiāng mèng duàn   dàn zhàng àn liú qīng xuè kàn xiāo jīn chuàn   cùn méi jiāo qiān jié yín píng   fēng chuán jǐn   zěn shēng xiū xiē wèi yìng qīng sàn   bǎo zān jiāng zhé jīng piāo miǎo   yàn hào jué chóu wèi xiū