回家

宋代 陳著
為嫌客悶轉還鄉,到得還鄉夢轉長。 密友會疏心欲折,貧家事富擔難當。 秋山有態忻新雨,風葉無名怨夕陽。 此景勸君評洎取,免教詩社報淒涼。
wèi xián mèn zhuǎn huán xiāng   dào huán xiāng mèng zhuǎn zhǎng  
yǒu huì shū xīn zhé   pín jiā shì dān nán dāng  
qiū shān yǒu tài xīn xīn   fēng míng yuàn yáng  
jǐng quàn jūn píng   miǎn jiào shī shè bào liáng