會峰亭

宋代 歐陽修
山勢百里見,新亭壓其巔。 群峰漸靡迤,高下相綿聯。 下窺疑無地,杳藹但蒼煙。 是時新雨余,眾壑鳴春泉。 林籟靜更響,山光晚逾鮮。 岩花為誰開,春去夏猶妍。 野鳥窺我醉,溪雲留我眠。 日暮山風來,吹我還醒然。 醉醒各任物,雲鳥徒留連。
shān shì bǎi jiàn   xīn tíng diān  
qún fēng jiān   gāo xià xiāng mián 綿 lián  
xià kuī   yǎo ǎi dàn cāng yān  
shì shí xīn   zhòng míng chūn quán  
lín lài jìng gèng xiǎng   shān guāng wǎn xiān  
yán huā wèi shuí kāi   chūn xià yóu yán  
niǎo kuī zuì   yún liú mián  
shān fēng lái   chuī hái xǐng rán  
zuì xǐng rèn   yún niǎo liú lián