毀璧

宋代 黃庭堅
毀璧兮隕珠,執手者兮問過。 愛憎兮萬世一軌,居物之忌兮,固常以好為禍。 羞桃餚兮飯汝,有席兮不嬪汝坐。 歸來兮逍遙,采雲英兮御餓。 淑善兮清明,陽春兮玉冰。 畸於世兮天脫其攖,愛骨人兮冥冥。 棄汝陽侯兮遇汝曾不如生,未危可以去兮殆而其雛嬰,眾雛羽翼兮故巢傾。 歸來兮逍遙,西山浪波何時平。 山涔涔兮猿鶴同舍,瀑垂天兮雷霆在下。 雲月為晝兮風雨為夜,得意山川兮不可繪畫。 寂寥無朋兮去道如咫,彼生坎兮可謝。 歸來兮逍遙,增膠兮不聊此暇。
huǐ yǔn zhū   zhí shǒu zhě wèn guò
ài zēng wàn shì guǐ   zhī   cháng hǎo wèi huò
xiū táo yáo fàn   yǒu pín zuò
guī lái xiāo yáo   cǎi yún yīng è
shū shàn qīng míng   yáng chūn bīng
shì tiān tuō yīng   ài rén míng míng
yáng hòu céng shēng   wèi wēi dài ér chú yīng   zhòng chú cháo qīng
guī lái xiāo yáo   西 shān làng shí píng
shān cén cén yuán tóng shè   chuí tiān léi tíng zài xià
yún yuè wèi zhòu fēng wèi   shān chuān huì huà
liáo péng dào zhǐ   shēng kǎn xiè
guī lái xiāo yáo   zēng jiāo liáo xiá