胡侯五子詩

元代 劉崧
胡侯有五子,祜禧禮裕祺。五子名各殊,稱宗以同辭。 暨乎所命字,實自授經師。謙誠讓誼詳,申以伯冠之。 宗以正其系,伯以重其儀。長字而幼名,立德端在茲。 吾恆登侯堂,見侯鬢如絲。呼兒出拜客,磊落群熙熙。 祺也年最幼,束髮方參差。見人遠相揖,學語聲嚅唲。 裕也長於幼,不好弄與嬉。踉蹡講論語,光彩浮脩眉。 宗祜最居長,冠裾鳴佩觿。應門肅賓客,進退何逶迤。 中子禧與禮,充體而豐頤。粲然玉雪質,並是麒麟兒。 方今重賢良,少壯咸登咨。有子如五男,奚以多懼為。 子也思順親,和樂恆孔宜。因名以求實,循字以反思。 多福貴自求,所脩慎操持。天材實國用,授爾百職司。 胡侯有淳政,子孫利其慈。允為淳政告,視此五子詩。
hóu yǒu   míng shū   chēng zōng tóng
suǒ mìng   shí shòu jīng shī qiān chéng ràng xiáng   shēn guān zhī
zōng zhèng   zhòng zhǎng ér yòu míng   duān zài
héng dēng hóu táng   jiàn hóu bìn ér chū bài   lěi luò qún
nián zuì yòu   shù fāng cēn jiàn rén yuǎn xiāng   xué shēng ér
cháng yòu   hǎo nòng liàng qiàng jiǎng lún   guāng cǎi xiū méi
zōng zuì zhǎng   guān míng pèi 觿 yìng mén bīn   jìn tuì 退 wēi
zhōng   chōng ér fēng càn rán xuě zhì   bìng shì lín ér
fāng jīn zhòng xián liáng   shào zhuàng xián dēng yǒu zi nán   duō wèi
zi shùn qīn   héng kǒng yīn míng qiú shí   xún fǎn
duō guì qiú   suǒ xiū shèn cāo chi tiān cái shí guó yòng   shòu ěr bǎi zhí
hóu yǒu chún zhèng   sūn yǔn wèi chún zhèng gào   shì shī