護國寺秋吟八首

宋代 白玉蟾
嫩竹容歸鵲,寒松捧落暉。 危紅和露落,空翠撲衣飛。
nèn zhú róng guī què   hán sōng pěng luò huī
wēi hóng luò   kōng cuì fēi