護國寺次韻婺州韻

宋代 韓元吉
雙蛾渺雲端,流水但空谷。 尚喜雲外山,娟娟作眉綠。 佳人不可見,夜半風滿竹。 竹聲入清夢,夜客慰孤宿。 山中富蘭若,欲往寧畏獨。 老僧亦知人,逢場共竿木。 林芳得清心,幽澗供濯足。 便可賦歸歟,簞瓢勝鼎肉。
shuāng é miǎo yún duān   liú shuǐ dàn kōng  
shàng yún wài shān   juān juān zuò méi  
jiā rén jiàn   bàn fēng mǎn 滿 zhú  
zhú shēng qīng mèng   wèi 宿  
shān zhōng lán   wǎng níng wèi  
lǎo sēng zhī rén   féng chǎng gòng gān 竿  
lín fāng qīng xīn   yōu jiàn gōng zhuó  
biàn 便 guī   dān piáo shèng dǐng ròu