湖干四時歌 其五

明代 高攀龍
氣高徹兮遠天,蟲淒切兮清宵。人所悲兮蕭瑟,吾獨樂兮闃寥。
gāo chè yuǎn tiān   chóng qiè qīng xiāo rén suǒ bēi xiāo   liáo