胡達孝水墨妙絕一世為余作枯松孫枝石間老柏謝以長句

宋代 楊萬里
東齋歸自浣花里,訪我弄泉惠山趾。隨身萬里只孤舟,一簪不曾著行李。 忽拈遠物出袖中,乃是孔明廟前古柏閬州松。徑從平地便起立,上穿屋瓦到青穹。 老蛟脫鱗乾見骨,厥孫碧絲作鬚髮。石間霜皮二千尺,石似孤根根似石。 硬根瘦干未要論,葉間猶帶漢唐春。歲久亦無苔蘚痕,只有雪山之雪玉壘雲。 卻收松柏半天裡,几上捲來一張紙。
dōng zhāi guī huàn huā   fǎng nòng quán huì shān zhǐ suí shēn wàn zhǐ zhōu   zān céng zhù xíng    
niān yuǎn chū xiù zhōng   nǎi shì kǒng míng miào qián bǎi láng zhōu sōng jìng cóng píng biàn 便 shàng   chuān 穿 dào qīng qióng    
lǎo jiāo tuō lín qián jiàn   jué sūn zuò shí jiān shuāng èr qiān chǐ shí   shì gēn gēn shì shí    
yìng gēn shòu gàn wèi yào lùn   jiān yóu dài hàn táng chūn suì jiǔ tái xiǎn hén zhǐ   yǒu xuě shān zhī xuě lěi yún    
què shōu sōng bǎi bàn tiān   shàng juǎn lái zhāng zhǐ