胡伯暉有詩訓豚犬輩次韻以廣其意

宋代 許及之
金風著幕驚新秋,銀河搖落光飛浮。天籟既息蟲聲啾,書生白髮不解愁。 挑燈夜誦疾於流,人生在勤業箕裘。少不努力進厥修,老將噬臍孰怨尤。 悠悠天壤卑微休,安得獨嘆命不猶。昔人忘食兼忘憂,何適非學息與游。 道不敢徑川不游,朝吟暮諷夜校讎。至理漸漬如膏油,好處心會非力求。 不特祇為科第謀,正使積書如鄴侯。手尚不觸讀豈周,張口雲霧正自羞。 學與不學人焉廋,汝曹曾念及此不。賢師學到無全牛,乃翁為汝相延留。 一官為援乏蚍蝣,欲糊汝口違松楸。敢辭折腰向督郵,賦歸無地堪耕收。 勉旃汲古到索丘,困來時復揩雙眸。
jīn fēng zhù jīng xīn qiū   yín yáo luò guāng fēi tiān lài chóng shēng jiū shū   shēng bái jiě chóu    
tiǎo dēng sòng liú   rén shēng zài qín qiú shǎo jìn jué xiū lǎo   jiàng shì shú yuàn yóu    
yōu yōu tiān rǎng bēi wēi xiū   ān tàn mìng yóu rén wàng shí jiān wàng yōu   shì fēi xué yóu    
dào gǎn jìng chuān yóu   cháo yín fěng jiào chóu zhì jiān gào yóu hǎo   chǔ xīn huì fēi qiú    
wèi móu   zhèng shǐ 使 shū hòu shǒu shàng chù zhōu zhāng   kǒu yún zhèng xiū    
xué xué rén yān sōu   cáo céng niàn xián shī xué dào quán niú nǎi   wēng wèi xiāng yán liú    
guān wèi yuán yóu   kǒu wéi sōng qiū gǎn zhé yāo xiàng yóu   guī kān gēng shōu    
miǎn zhān dào suǒ qiū   kùn lái shí kāi shuāng móu