花枝獨鵲
天上成橋罷,人間化印遲。一從棲上苑,那復向南枝。
拂羽瓊花落,穿林寶樹垂。夜飛繞明月,朝語噪晴曦。
表瑞巢堪詠,懷仁鷇可窺。皇家時有喜,先報九重知。
tiān
天
shàng
上
chéng
成
qiáo
橋
bà
罷
,
rén
人
jiān
間
huà
化
yìn
印
chí
遲
yī
。
cóng
一
qī
從
shàng
棲
yuàn
上
nà
苑
,
fù
那
xiàng
復
nán
向
zhī
南
枝
。
fú
拂
yǔ
羽
qióng
瓊
huā
花
luò
落
,
chuān
穿
lín
林
bǎo
寶
shù
樹
chuí
垂
yè
。
fēi
夜
rào
飛
míng
繞
yuè
明
cháo
月
,
yǔ
朝
zào
語
qíng
噪
xī
晴
曦
。
biǎo
表
ruì
瑞
cháo
巢
kān
堪
yǒng
詠
,
huái
懷
rén
仁
kòu
鷇
kě
可
kuī
窺
huáng
。
jiā
皇
shí
家
yǒu
時
xǐ
有
xiān
喜
,
bào
先
jiǔ
報
zhòng
九
zhī
重
知
。