華陽吟三十首

宋代 白玉蟾
絳闕仙都一散郎,偶來塵世且佯狂。 身中自有長生寶,夜夜飛神謁上蒼。
jiàng quē xiān dōu sàn láng   ǒu lái chén shì qiě yáng kuáng
shēn zhōng yǒu cháng shēng bǎo   fēi shén shàng cāng