華陽山和查教授 其二

宋代 徐積
玉井溫溫浸月華,幢幢松檜聳高牙。半峰已斷人閒路,絕頂自開天上花。 可恨白雲吟處起,何堪行路望中賒。怪來得似希夷子,借問如今有幾家。
jǐng wēn wēn jìn yuè huá   chuáng chuáng sōng guì sǒng gāo bàn fēng duàn rén xián jué   dǐng kāi tiān shàng huā    
hèn bái yún yín chù   kān xíng wàng zhōng shē guài lái de shì zi jiè   wèn jīn yǒu jiā